Cô Tô, Vân Thâm Bất Tri Xử.
Ngụy Anh ăn không ngồi rồi lại tiếp tục ăn không ngồi rồi, sáng sớm vừa tỉnh dậy liền ghé vào trên giường, tay nâng má, miệng cười khanh khách mà nhìn cải trắng nhà mình một bộ dạng chỉnh tề không chút cẩu thả. Lam Trạm vấn tóc lên ngay ngắn, đang buộc dở mạt ngạch, phải nói rằng mỹ nam mà xuất thân từ Cô Tô Lam thị nhất định là dòng nước trong của tu chân thế gia, gia giáo khắc nghiệt đem đi rèn dũa chúng đệ tử thành một bộ dạng vô luận khi nào cũng đều là ôn tồn lễ độ, đẹp không sao tả xiết, tựa tranh tựa họa.
Lam Trạm tươm tất xong, quay đầu nhìn hắn một cái: "Hôm nay dậy sớm như vậy?"
Ngụy Anh cuộn người vào chăn, lăn loạn một vòng trên giường: "Nhị ca ca, ngươi mới là người so với thường ngày dậy sớm ấy, ngươi đang khẩn trương cái gì?"
Lam Trạm chỉnh ống tay áo, rồi lại ngẩn ra, một lúc lâu sau mới tựa hồ thở dài một tiếng, tuy gương mặt nhất quán không cảm xúc, ánh mắt y lại lơ đãng mà toát ra một tia thâm tình, y thành khẩn nói: "Động đến ngươi? Xin lỗi..."
Ngụy Anh cười lắc lắc đầu, nét mặt ranh ma, đưa tay quấn lấy cổ y như con rắn, cả người ái muội dính sát vào, cười nói: "Có phải vì hôm nay chính là ngày huynh trưởng ngươi xuất quan?"
Lam Trạm rũ lông mi, hơi hơi run rẩy.
Vành tai trắng muốt của y kề gần môi hắn, Ngụy Anh liền đùa dai mà vươn lưỡi ra liếm một chút, cảm nhận được cải trắng nhà mình trước sau như một đều là thẹn thùng, ngay lập tức kích thích ham muốn bỡn cợt của tên nào đó càng tăng thêm, vì thế hắn lại quá phận hết liếm rồi cắn, chờ đến khi Lam Vong Cơ không thể nhịn được nữa định tránh né, nhìn y toàn bộ trên dưới vành tai cùng cổ phấn hồng, Ngụy Anh nở lên một nụ cười lém lỉnh. Đồng thời tay hắn ôm Lam Trạm hơi dùng sức siết chặt thêm một chút, tựa hồ muốn đem hết tất cả sự khích lệ cùng cổ vũ truyền qua cho y: "Không cần quá lo lắng, đến một ngày y sẽ buông tay. Hi Thần ca là huynh trưởng ngươi, lại là Cô Tô Lam thị tông chủ, quả thật lần này cho y đả kích quá lớn, tuy vậy, ta tin tưởng y sẽ suy nghĩ thấu suốt, một lần nữa vực dậy. Chỉ cần để y có chút thời gian..."
"Đúng là bởi vì..." Lam Trạm nghĩ nghĩ, vẫn là đem câu nói kế tiếp nuốt trở về, khẽ nắm lấy đôi tay Ngụy Anh đang đặt lên vai mình, khuôn miệng y nhoẻn lên một nụ cười nhẹ bẫng, sau đó liền ở trước mắt người đối diện, trong gang tấc kẽ càng hôn lên, cất giọng: "Ừm."
Ngụy Anh đương nhiên sẽ không bỏ qua cho y, nhanh chóng vồ tới đem cả hai xuống ngã nhào xuống đất, âu yếm cười nói: "Lam Trạm, ngươi học hư! Dám hôn trộm ta? Ta muốn đi cáo trạng thúc phụ ngươi..."
.:::.
Thời điểm Lam Hi Thần bước ra khỏi địa giới bế quan trường kì được Vân Thâm Bất Tri Xử xây cất phía sau núi cũng là lúc sắc trời chạng vạng tối.
Chờ ở cửa nghênh đón y, chỉ có người đệ đệ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, dung mạo lại cùng chính mình mang thật nhiều tương đồng.
"Huynh trưởng..."
Lam Vong Cơ đứng dưới ánh hoàng hôn, bạch y được sắc vàng nhu hòa mạ lên một lớp sáng trong thánh khiết, vạt áo cùng mạt ngạch nhè nhẹ tung bay theo sương đêm gió mát, điềm nhiên an tĩnh. Khắp cả gương mặt lạnh giá nay cũng hiện lên một tầng ấm áp dịu dàng.
Ở trong mắt người khác có lẽ sẽ thấy y không khác mấy bộ dạng vô biểu tình thường ngày, còn ở trong mắt Lam Hi Thần, vừa nhìn liền hiểu, y đang mang một sắc u sầu pha lẫn xót xa.
Y biết, y làm Vong Cơ lo lắng.
Vốn là người y phải săn sóc bảo hộ, lại vì y nhọc lòng.
Hồi tưởng một phen chính mình mấy năm nay, xác thực đúng thật có chút lơ là nghĩa vụ, y cũng biết, chính mình đã làm các vị trưởng bối trong nhà thất vọng rồi.
Lam Hi Thần đáp lại y, lộ ra ý cười dịu dàng tựa xuân phong: "Vong Cơ."
Lam Vong Cơ nhìn y, hơi hơi ngưng đọng.
Lam Hi Thần nhìn ra đáy mắt y hiện lên một tia đau lòng, cũng ngẩn ra một chút.
Giống như y xem hiểu gương mặt không biểu tình của Lam Vong Cơ, Lam Vong Cơ cũng có thể nhìn ra đằng sau ý cười ôn hòa y mang có bao nhiêu gắng sức cùng miễn cưỡng.
Hai người đều không nói gì một hồi, Lam Hi Thần cười nói: "Cùng ta đi dạo một chút nhé?"
"Vâng."
Chậm rãi dạo chân bên trong Vân Thâm Bất Tri Xử, vừa hay bắt gặp được mấy lớp môn sinh lẫn đệ tử vội vội vàng vàng, nhìn thấy hai người đều cung kính gật đầu tự mình nhường đường, thấp giọng chào hỏi: "Trạch Vu Quân, Hàm Quang Quân."
Huynh đệ Lam thị cũng khẽ gật đầu coi như đáp lễ.
Từ sau núi đến Hàn Thất nơi Lam Hi Thần ngủ nghỉ, tất nhiên phải ngang qua hoa viên dọc đường mòn cạnh suối nước lạnh của Vân Thâm Bất Tri Xử, đang cùng Lam Vong Cơ sóng vai mà đi, Lam Hi Thần bỗng dừng lại bước chân, ánh mắt đảo qua mấy bụi bích cúc nở rộ đến rực rỡ mọc ở bên bờ, chủng loại này quý hiếm vô cùng, màu lục trong suốt từ từ tụ vào tâm hoa, còn lại lớp cánh hoa phía ngoài là màu trắng tinh khiết, hoa đón gió nhè nhẹ rung, trông đến là đoan trang tao nhã.
Lam Vong Cơ lần theo ánh mắt y mà nhìn, cũng không thấy có gì kì lạ, suy nghĩ một phen vẫn không biết huynh trưởng nhà mình vì sao dừng chân. Lại nghĩ ngợi, trước thời điểm y bế quan vào ba năm trước Vân Thâm Bất Tri Xử còn chưa có trồng loại bích cúc này, chẳng lẽ đây là lí do?
Cũng may Lam Hi Thần chỉ là hơi hơi ngưng đọng trong chốc lát, liền thần sắc như thường đối hắn nhẹ mỉm cười: "Đi thôi."
.::.
Lam Hi Thần bế quan ba năm cơ bản là Lam Vong Cơ cùng Lam Khải Nhân hợp sức xử lý công vụ trong gia tộc, hiện giờ Lam Hi Thần xuất quan, hiển nhiên sẽ muốn đảm nhận trở lại.
Mà trong chuyện này người vui mừng khôn xiết nhất là Ngụy Anh.
Lam Vong Cơ ở Cô Tô bận bịu kéo theo hắn ở Cô Tô cắm rễ đến thân thể mốc meo, tuy rằng thỉnh thoảng hắn cũng da mặt dày lôi kéo Lam Trạm xin nghỉ mấy hôm để ra ngoài la cà Lan Lăng, Vân Mộng, bất quá chung quy vẫn phải nhớ đến Vân Thâm Bất Tri Xử. Mà những lúc cùng Lam Trạm ở tại Vân Thâm Bất Tri Xử, Ngụy Anh cảm giác Lam lão nhân đã nhen nhóm ý định đem hắn giáo huấn để hắn bỏ đi cái thói cà lơ cà phất của mình, rồi lại đem hắn uốn nắn thành người Lam gia một đoàn nề nếp.
Cũng may Lam Khải Nhân trước sau là chán ghét hắn, ngày thường có thể không nhìn thấy hắn liền không thèm ngó đến hắn, mà trong tộc chúng tiểu bối cùng Lam Trạm đều luôn luôn dung túng cái nết ấy của hắn, hắn chỉ cần ở trước mắt các trưởng bối Lam gia lộ ra vẻ biết điều không bông lơn lôi kéo Lam Trạm gây chuyện là được, bằng không hắn thật sự sẽ bị bức điên.
Bởi vậy hắn quả thực muốn đem Lam Hi Thần tôn sùng làm phật cứu thế, sau khi y xuất quan liền không tự chủ được mà nhìn y cười rộ lên như hoa nở dăm ba lần.
Lam Hi Thần trong lòng buồn cười, vừa được dịp tiên môn bách gia muốn triệu tập cuộc thi bắn tên tỷ thí, liền chủ động phái Lam Vong Cơ mang chúng tiểu bối nhà mình đi tham gia, thuận nước đẩy thuyền nhìn một đám người không nén nổi háo hức mà hoan hô nhảy nhót .
Lam Vong Cơ một mặt vô biểu tình nhìn về phía y, như cũ lộ ra bộ dạng không tiêu hết được ưu sắc.
Bỏ mọi người một sang bên, Lam Hi Thần vỗ vỗ vai hắn: "Vong Cơ, ta không có việc gì."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét